Archive

Archive for the ‘Giải trí, thư giãn’ Category

Qui trình phát triển phần mềm

March 9th, 2010 admin No comments

Tình cờ được đọc bài này do anh Chính gửi, bài viết từ năm 2005 nhưng đọc vẫn thấy đúng quá =))

1. Lập trình viên trình làng đoạn mã mà anh ta thề rằng không hề có lỗi.

2. Kiểm tra chất lượng sản phẩm, phát hiện 20 lỗi.

3. Lập trình viên sửa ngay 10 lỗi trong số đó và gởi email phàn nàn với phòng Thử nghiệm sản phẩm về 10 “vấn đề” còn lại mà anh ta nhất định cho rằng không phải thực sự là lỗi.

4. Phòng Thử nghiệm sản phẩm email trả lời rằng 5 trong số 10 đoạn sửa lỗi không hoạt động và đính kèm danh sách 15 lỗi mới.

5. Lập lại các bước 3 và 4 khoảng 3 lần.

6. Phòng Tiếp thị gởi thông báo rằng họ đã hoàn tất mọi công việc quảng bá cho sản phẩm. Giám đốc gọi điện xuống hỏi về tiến độ công việc và đổ xuống một trận mưa đá củng cố tinh thần chiến sĩ. Phòng Phát hành sản phẩm cử nhân viên đến nhận đĩa nguồn của phần mềm. Phòng Tiếp thị thông báo trên truyền hình và báo chí về việc hoãn lại ngày phát hành sản phẩm vài tuần…

7. Ơn trời! Cuối cùng sản phẩm cũng được phát hành.

8. Trong vòng một tuần, người dùng phát hiện ra 137 lỗi mới.

9. Lập trình viên phụ trách phát triển sản phẩm đã xin nghỉ phép, không ai biết bây giờ anh ta ở đâu.

10. Một nhóm “cứu nạn” gồm nhiều lập trình viên kỳ cựu được thành lập khẩn cấp. Sau một tuần làm việc cật lực, họ đã “thanh toán” hết 137 lỗi, nhưng lại thông báo về 456 lỗi mới.

11. Lập trình viên ban đầu gởi cho phòng Thử nghiệm sản phẩm một postcard không dán tem. Toàn bộ phòng Thử nghiệm sản phẩm nghỉ việc. (Ko hiểu dòng này!!!)

12. Công ty bị một đối thủ cạnh tranh mua lại. Với nhiều điều kiện thuận lợi của công ty mới, mọi người tổng kết được 783 lỗi trong phiên bản mới nhất của chương trình.

13. Vị Giám đốc mới ngồi tại bàn giấy xem xét các bản báo cáo và quyết định thuê một Lập trình viên mới để xây dựng lại phần mềm từ đống đổ nát ban đầu.

14. Lập trình viên trình làng đoạn mã mà anh ta khẳng định rằng không hề có lỗi.

Chị em một nhà

March 9th, 2010 admin No comments

1. Nhà chỉ còn hai chị em. Yêu thương gắng gượng. Em thì sôi nổi, thích bông đùa với tụi bạn. Nhưng khi về nhà lại im bặt. Vẻ mặt lầm lì của chị khiến em cảm thấy khiếu hài hước của mình lạc lõng. Chị độc đoán, cáu bẳn. Ấy vậy mà hai chị em vẫn lớn lên trong cùng một nhà. Không ai chăm sóc.

2. Chị dang dở ước mơ làm cô giáo. Tất cả chị dồn vào em. Nhất định em phải thành cô giáo! Em vào đại học. Chị không tỏ ra vui mừng mà vẫn lầm lì như vậy. Vẫn cặm cụi làm việc rồi đều đặn cuối tháng gửi tiền lên cho em. Lòng tự ái đôi khi khiến em sợ tình thương của chị.

3. Em về thăm nhà, hớn hở khoe với chị sẽ tham gia hiến máu nhân đạo do đoàn trường phát động. Tưởng chị ủng hộ. Không ngờ chị phản ứng gay gắt: “Chẳng có hiến hiếc gì cả!”. Em vớt vát: “Hiến máu là tốt mà. Vừa giúp người vừa giúp mình. Thay máu rồi chắc chắn em sẽ béo khỏe hơn”. “Béo khỏe thế sao các ông, các bà bác sĩ không làm?” Rồi chị kết lại bằng một câu: “Mày mà đi tao giết!”.

Đêm ấy, em nằm quay mặt vào tường rồi khóc. Không có tiếng thút thít nhưng nước mắt nóng hổi cứ bò ra. Phía ngoài chị vẫn nằm lặng yên, tay vắt lên trán, hơi thở khó nhọc. Hình như chị chưa ngủ…

4. Mặc kệ chị gắt gỏng như thế nào, em vẫn đi. Niềm vui được giúp một ai đó khiến em quên chị. Em phải sống cho tuổi trẻ của mình. Chị ốm. Em về, tình cờ đọc được nhật ký của chị.

Cuốn sổ cũ kỹ, ố vàng nhưng cho em sực tỉnh dù em không mơ một chút nào. Chị âm thầm thay em, âm thầm trao lại tuổi trẻ cho em. Vậy mà em cứ mải miết chạy theo những thứ phù phiếm ở đâu đâu. Chợt sống mũi em cay xè. Chị đã hy sinh quá nhiều cho em rồi. Chị chịu đựng suốt cả quãng đời ấu thơ non nớt của mình. Và bây giờ cũng vậy.

Bố mẹ mất trong một vụ tai nạn xe máy. Bị thiếu máu trầm trọng. Hôm ấy bệnh viện thông báo đã hết máu trong kho. Chị van vỉ, cầu xin. Em chợt hiểu vì sao chị lại trở nên cay độc như thế khi em xin chị đi hiến máu nhân đạo. Giờ em cảm thấy có lỗi với chị khi những ngày qua em chưa hề nói với chị được một lời yêu thương. Lẽ ra, bố mẹ mất rồi, chị em phải dựa nhau để sống. Đằng này… Em…

5. Hàng xóm gọi điện cho em, giọng hớt hải. Em cuống cuồng, chẳng kịp nghe hết chuyện liền tức tốc bắt xe vào bệnh viện. Chị nằm im thin thít. Em nhìn chị, nước mắt nhòe đi. Ngay cả khi không phải làm lụng vất vả, thì khuôn mặt chị vẫn cứ khắc khổ vậy. Có lẽ trời định thế rồi!

Chị ra cầu ao hái rau để đi chợ, chẳng may trơn trượt thế nào bị ngã xuống ao. Que nứa bé tí bằng ngón tay thọc vào bụng chị. Máu ra nhiều, chị lịm ngay trên ao, đầu vắt lên cầu. May mà có người hàng xóm đi qua, cứu chữa kịp thời. Chị bị thiếu máu nên phải truyền. Cũng may trước đây em có đi hiến máu nên chị được bệnh viện ưu tiên. Em vui mừng vì chị đã tai qua nạn khỏi.

Được vài bữa thì chị tỉnh. Chị lần tìm bàn tay của em rồi thì thào: “Cho chị xin lỗi nhé!”. Quả thực lúc ấy, em chẳng biết làm gì, đành theo chị để mặc nước mắt chảy nhòe má…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags:

Uống Capuchino ngon không

March 7th, 2010 admin No comments

Hờ hờ, hôm nay nhóm 4 đứa lại rủ rê nhau đi “gặp mặt”. Ờ thì đi, lại vịt :|, lần sau ăn món khác đê, tội nghiệp con vịt! Ngồi vỉa hè Kim Mã, mới gần 8 h tối mà đã lất phất mưa ~.~, may mà có mái nhà chìa ra đỡ đạn, gặm thôi…

Ăn xong thì lên kế hoạch đi uống nước, mưa lất phất thôi mà :-w. Mình thì cũng chả biết nhiều chỗ…, sau thì bạn Uyên bảo đi ra quán Capuchino chỗ đối diện trường Luật. À chỗ này thì mình có biết :-??, đã từng “hạ đít” ở đó 2 lần.

An tọa rồi, mời các anh/chị chọn dùng. Ầy da, truyền thống là đen đá, thôi thì hôm nay thay đổi tí, nghe danh đã lâu, cho em Capuchino nóng :-? uống xem có gì lạ không!

Uầy, Capuchino đây á. Thua trà đá nhân trần sinh viên :-s. Định giá không kể tiền nghe nhạc sống thì mình chỉ trả 3k :-j. Cũng có khi mình kiểu Trư Bát Giới :p, nhưng chốt lại là “Theo ý kiến chủ quan của cá nhân, Capuchino đem lại cho tôi một cảm giác bla bla bla :)), ngồi ngậm mấy viên đường thích hơn =))”

??? = NGON – BỔ – RẺ

Nhớ lại đợt trên đường về nhà có cái cửa hàng quần áo dành cho Teen treo biển rất là hay: Đẹp, Độc, Đắt – đỡ được! Chả biết giờ còn không ;)) hôm nào về để ý xem còn thì phải ghé vào thăm quan xem hàng họ ra sao!

Mẹ của con!

March 7th, 2010 admin No comments

Ấu thơ đói nghèo, khốn khó. Càng khốn khó hơn với gia đình mình khi bỗng một ngày bố thất nghiệp, chán đời và tìm tới rượu.

Cuộc sống của bốn mẹ con mình chẳng khác gì địa ngục. Ngày qua ngày, sáng lại chiều, bố chỉ biết bầu bạn với chai rượu, không làm bất cứ một việc gì để đỡ bớt gánh nặng áo cơm đang đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ.

Rượu vào lời ra, bố bắt đầu chửi. Trước là chửi cái cuộc sống nghèo hèn sống không bằng chết. Sau bố chửi sang mẹ con mình, chửi mẹ là “con vịt bầu” không biết đẻ, sinh toàn một lũ vịt giời ăn hại, chỉ tổ làm khổ thân bố nai lưng ra nuôi lũ vịt giời vô tích sự. Lời lẽ khó nghe, vô lý nhưng không ai dám nói gì vì sợ bố lại kiếm cớ gây sự.

Read more…

Mẹ kế – Câu chuyện cho ngày 8/3

March 6th, 2010 admin No comments

Từ nhỏ, qua phim ảnh, tôi rất “dị ứng” hai từ mẹ kế. Nó ám ảnh tôi. Với tôi, mẹ kế là một người đàn bà ác độc, ghê gớm và đáng ghét. Vì thế, khi người phụ nữ ấy bước vào nhà tôi, tôi đã rất ác cảm với bà.

Ngày cha tôi đón bà về, tuân “lệnh” của tôi, hai đứa em tôi đã mở chiến dịch “chiến tranh lạnh” với vợ mới của cha. Tôi tiêm vào đầu chúng suy nghĩ: “Người đàn bà đó sẽ cướp mất cha của chúng mình, đừng bao giờ làm bạn với bà ấy”. Trong suy nghĩ có phần ích kỷ, tôi hình dung người phụ nữ đó và chị em tôi là “kẻ thù không đội trời chung”. Nhưng rồi, trước “sức ép” của cha, hai đứa em tôi bỏ cuộc, không “chiến tranh” với mẹ kế nữa. Trận tuyến chỉ còn lại mình tôi.
Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags: ,