Archive

Archive for the ‘Truyện ngắn tình yêu’ Category

Tình đầu vs Tình sau

March 10th, 2010 admin No comments

Mối tình đầu của tôi yêu tôi khi cô ấy 21 tuổi.
Cô người yêu hiện nay có mối tình đầu năm 16.

Mối tình đầu của tôi là bạn học cùng đại học
Cô người yêu hiện nay tôi quen trong bar.

Tôi vừa dỗ dành vừa mưu mẹo một năm rưỡi trời mới “make love” được với mối tình đầu
Cô người yêu hiện nay và tôi quen nhau ngày thứ hai đã lên giường.

Nơi chúng tôi make love tình đầu là trong ký túc xá của chúng tôi
Cô người yêu hiện tại chọn khách sạn bốn sao để “mở hàng”.

Ngày tặng mối tình đầu chú chó bông Snoopy, nàng hạnh phúc mấy ngày liền mang khoe khắp bạn bè
Tôi tặng cô người yêu hiện tại nhẫn bạch kim, cô nàng nhìn rồi đút ngăn kéo, thì ra cô chê nhỏ.

Mối tình đầu mặc quần áo từ những chợ bán buôn hàng chợ
Cô người yêu hiện tại chỉ dạo phố vào những shop đồ hiệu.

Khi cãi nhau, mối tình đầu thường thút thít: “Lẽ nào anh không còn yêu em nữa?”
Cãi nhau với người yêu bây giờ, cô nàng thường ngồi trên ghế sa-lông chỉ tay vào tôi hét: “Đàn ông các anh mẹ kiếp toàn loại khốn nạn!”

Khi trong mối tình đầu, nàng thường dùng tiền nhà gửi lên hàng tháng cất vào thẻ ăn nhà bếp hàng tháng của tôi
Giờ với người yêu hiện tại, lương tháng của tôi cất vào tài khoản cô nàng.

Mỗi sáng tỉnh dậy trong mối tình đầu, nàng thường đã mua sẵn đồ ăn chờ tôi dậy
Giờ mỗi sáng bạn gái tôi nằm nguyên trên giường gọi: “Chồng, em đói! Chồng đi mua quà sáng cho em!”

Tan học, nàng thường đứng trước cổng nhà ăn chờ tôi, có hôm còn mua cơm cho tôi ăn
Giờ tan sở ghé siêu thị mua rau thịt, về nấu cơm chờ người yêu về ăn, có hôm tôi phải mua đồ ăn mang cho cô nàng.

Nàng thường ngồi cạnh tôi chờ tôi lên mạng vi vu tới gần sáng, mệt quá ngủ luôn trên mặt bàn
Tôi thường ngồi chờ cô người yêu hiện tại chơi game online, chờ đến lúc mệt quá ngủ luôn trên mặt ghế.

Mối tình đầu lỡ nghe lỏm tôi đang kể chuyện tiếu lâm với lũ bạn thân, nàng đỏ mặt
Cô bạn gái bây giờ thường forward những tin nhắn tục tĩu qua máy tôi.

Mối tình đầu của tôi, cho đến khi tôi chết, tôi sẽ vẫn nhớ về nàng
Cô bạn gái hiện tại, tôi không rõ ngày mai ngày kia còn là bạn gái tôi không

Lần đầu hò hẹn, chúng tôi ăn bát mì hai đồng, nàng nói no quá, gắp cho anh một nửa
Lần đầu hò hẹn cô bạn gái bây giờ, chúng tôi ăn bít-tết 88 đồng/ 1 suất, cô em đòi thêm một suất xa-lát trái cây.

Lần đầu đưa em về, nàng hạnh phúc bay bổng, mỉm cười suốt con đường về
Lần đầu đưa bạn gái về nhà, cô nàng trách tôi ki bo, sao không ở lại chơi tiếp?

Lần đầu nắm tay một người con gái, nàng ứa mồ hôi trong lòng bàn tay. Nàng run rẩy để mặc tôi nắm tay (đúng ra là kéo tay)
Lần đầu nắm tay cô bạn gái bây giờ, nàng ngoắc ngón tay lại, chủ động dắt tôi đi.

Mối tình đầu, nàng nói em tin tình yêu lâu dài mãi mãi, tôi nghe và tôi hạnh phúc suốt nhiều tuần.
Cô bạn gái bây giờ khi tỏ tình, nói tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc, tôi nghe xong tôi buồn suốt một tuần lễ.

Nụ hôn đầu, nàng gai người sửng sốt, đứng đờ đẫn ra không thốt lên được tiếng nào
Giờ hôn cô bạn gái hiện tại, nàng nhét lưỡi vào miệng tôi.

Lần đầu tiên đặt tay lên ngực áo nàng, mối tình đầu giật thót và dúm lại tránh, kêu lên một tiếng thảng thốt
Lần đầu đặt tay lên ngực cô bạn gái hiện tại, qua lần áo, cảm thấy đầu vú đã cứng lại.

Mối tình đầu khăng khăng không chịu cởi hết quần áo, trong lần đầu tiên chúng tôi “yêu” nhau
Cô bạn gái hiện nay mới ngày thứ hai, trước khi lên giường đã cởi sạch, nhảy vào bồn tắm của tôi tắm chung kiểu “Uyên ương”

Lần đầu tiên XXX với người tôi yêu, nàng nằm xuôi tay ngờ nghệch, chỉ luôn miệng xin tôi: “Anh… nhẹ thôi… em sợ”
Lần đầu tiên XXX với người yêu bây giờ, nàng siết chặt vòng tay trên lưng tôi, đùi kẹp chặt tôi kêu lên: “Anh… nhanh hơn… nữa”

Lần đầu tiên hạnh phúc với người yêu đầu, nàng ghì vào ngực tôi lảm nhảm: “Em là của anh, anh nhớ tốt với em suốt đời nhé…” làm tôi cảm động
Cô bạn gái bây giờ xong việc thường bĩu môi: “Lúc nãy bảo anh cố lên, cũng chả hơn gì!” làm tôi ngại ngùng.

Lần đầu tiên, nàng để lại vệt máu
Cô bạn gái bây giờ để lại vết nước.

Lần đầu ân ái cùng em, chúng ta cảm nhận sự giao thoa giữa hai linh hồn.
Lần đầu ân ái cùng người tình bây giờ, chúng ta chỉ cảm nhận được sự ma xát giữa những da thịt.

Bây giờ, tôi chỉ muốn nói với tâm hồn tôi: Đã từng có một tình yêu đầu đẹp đẽ và sâu sắc thế.
Trong một xã hội mà dọc ngang chỉ gặp toàn dục vọng, những thơ ngây non nớt ấy bạn sẽ không gặp được nhiều lần trong suốt cuộc đời.

(Cho tớ thêm thắt vào một câu cuối nhé:

Chúng ta đã làm gì khi đi qua người tình đầu tới người tình sau?

Chúng ta là ai khi từ mối tình đầu trôi về những cuộc tình sau?)

(Trang Hạ dịch)

(nguồn)

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags: , ,

Lần vuốt ve thứ 100

January 11th, 2010 admin No comments

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng. Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.

Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói “Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần”. Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại. Read more…

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Lời hứa

December 21st, 2009 admin No comments

Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi.

“Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?”, “Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết”. Bent cười, ôm choàng lấy Miên… Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen… Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi.

Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố thì Miên đã xua được gần hết cảm giác ngại ngùng. Miên nhớ lại lời cô bạn tham mưu: “Tất cả những ai quen nhau trên mạng khi lần đầu gặp gỡ đều cảm thấy một chút thất vọng. Ai vượt qua được cảm giác ban đầu đó thì còn, mà không được, thì coi như tiêu luôn”. Liếc nhìn Bent, Miên thấy sau phút nồng hậu ban đầu, giờ anh cũng đang ngồi im, đôi mắt xanh lơ bối rối. Biết đâu chừng anh ấy cũng đang thất vọng… Bỗng cảm giác thân quen từ hơn ba trăm bức email chợt tràn ngập trong Miên, cô rụt rè đưa tay cầm lấy tay Bent… Anh quay lại, mỉm cười thật hiền, thế là phút lóng ngóng ban đầu đã qua đi.
Read more…

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Cà Rốt và Củ Hành

December 16th, 2009 admin No comments

Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: “Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi”.

Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: “Chắc là để phơi quần áo đấy mà”.

Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.

Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.

Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: “Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ”. Bố cũng giải thích với Củ Hành: “Con lên lầu sống với bố”.
Read more…

Những vòng xe dĩ vãng

December 5th, 2009 admin No comments

Những ngày kèm cặp em ôn thi, chúng tôi yêu nhau tự bao giờ không biết. Em có nước da trăng trắng của vùng cao Khe Sanh, miền đất trên dãy Trường Sơn mà tôi đã hơn một lần theo chân em về thăm. Ở đó em đã lớn lên với những nương rẫy cà phê, hồ tiêu. Em hiền lành, đa cảm như chính núi rừng ở vùng cao này. Lúc nào trong em cũng chất chứa những bí ẩn mà tôi khám phá mãi chưa hết.

Ngoài giờ đến lớp, tôi tập trung ôn luyện cho em để thi vào đại học. Ước mơ của em cũng là trở thành cô giáo để về quê dạy học, nơi đó đang còn khát cái chữ.

Ngoài thời gian dạy kèm, dường như những con đường đầy bóng râm của Huế nơi nào cũng có vành xe chúng tôi qua. Em thường tựa vào lưng tôi mỗi khi ngồi sau xe, vì ở đó em bảo có thể nghe thấy nhịp tim tôi đập và dường như nơi ấy là nơi gần trái tim tôi nhất.

Có những tháng ngày tôi vùi đầu vào ôn thi học kỳ, tôi cố gạt nỗi nhớ em qua một bên để tập trung vào bài vở, thế mà càng ấp ủ càng nhớ, tôi đạp xe đến em, gõ cửa, em bảo “thời hạn để gặp nhau chưa đến, anh về đi, đúng hẹn rồi hãy tới…”.

Cái nghiêm khắc của em khiến tôi ngậm ngùi ra về. Tình yêu chúng tôi tinh khiết và trong sáng như đoá hoa hồng vừa nhú lên trong sương sớm, mỏng manh, thơm tho, tôi nguyện tôn thờ mãi.

Thời gian hạnh phúc qua nhanh. Đùng một cái, gia đình bắt em đi du học ở Nga. Em theo chuyến bay ra Hà Nội học ngoại ngữ 6 tháng để chuẩn bị xuất ngoại. Cái quyết định đột ngột ấy của gia đình làm cho em và tôi chẳng còn thời gian để nhìn lại nhau và hứa hẹn. Em vội vã như những cơn gió đi qua một ngọn đồi, tôi tiễn em, người ở lại bao giờ cũng buồn vô tận. Tôi một mình đạp xe qua những con đường, những vòng xe nặng nề, lê thê vô định.

Trong 6 tháng em học ngoại ngữ, duy nhất một lần tôi bay ra Bắc tìm em, hạnh phúc ngọt ngào của ngày nào hiện về trong những khoảnh khắc đó rồi mất hút theo chuyến bay tôi trở lại Huế. Tôi luôn mang theo hơi ấm và đôi mắt của em để đi qua 5 năm đợi chờ, mong nhớ.

Những bức ảnh em gởi về qua e-mail không làm tôi bớt nhớ, những dòng chữ rất tha thiết của em “đừng đợi em nữa anh nhé, 5 năm dài lắm…” càng làm tôi đau khổ và dằn vặt.

Tôi ra trường, đi dạy ở một trường vùng cao, 5 năm trôi qua nặng nề, tôi chưa yêu ai khác. Thi thoảng em nhắn tin vào những ngày quan trọng như sinh nhật, ngày quen nhau và ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi biết em không còn để cho tôi chờ đợi, và cảm giác đợi chờ đã chai sạn trong tôi.

Biết em sắp về Việt Nam, những kỷ niệm ngày xưa chợt sống dậy trong tôi như mới hôm qua. Nhưng tôi sẽ để nó ngủ yên. Ngủ yên nhé, những vòng xe dĩ vãng.
–Nguồn từ Dân Trí–

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags: